Lục Tiểu Phàm lúng túng: “Anh… anh đừng hiểu lầm, tôi chỉ là dạo này hơi mệt mỏi nên đến bệnh viện lấy ít thuốc bổ.”
“Tôi hiểu mà.” Vương Chấn Hưng cười cười, sau đó đi vào vấn đề chính: “Chúng ta từng bàn về chuyện mua bản quyền, giờ tôi đã mua lại một công ty giải trí, hay là tìm chỗ nào đó nói chuyện cụ thể hơn.”
Lục Tiểu Phàm thật sự không có tâm trạng nói chuyện, nhưng vì bí mật đang nằm trong tay Vương Chấn Hưng, anh ta đành phải đồng ý.
Hai người đến một quán trà gần đó. Vương Chấn Hưng vào thẳng vấn đề: “Hiện tại anh còn bao nhiêu bản quyền tiểu thuyết chưa bán? Tôi muốn mua trọn gói, anh cứ ra giá đi.”

