Tính cả tiền thuê nhà, mỗi ngày Charlie tiêu chừng 1 pelkin, nếu như không đi xuống quán bar dưới lòng đất uống một ly thì sẽ càng ít hơn.
“Đúng vậy…” Charlie thở dài.
Mất mát đến cực điểm, sau khi tiếp nhận hiện thực, bị nói như vậy, hắn ngược lại cảm thấy cuộc sống vẫn còn có hy vọng.
Lumian ngẫm nghĩ một chút, nói:

