Chu Phàm mơ mơ màng màng tỉnh lại, đầu đau như búa bổ, xung quanh tối đen như mực, trời đã tối rồi sao? Nếu như vậy, vì sao hắn không trực tiếp xuất hiện ở trên thuyền?
"Tiểu Quyển?" Giọng Chu Phàm có chút khàn khàn.
"Chủ nhân, người tỉnh rồi." Tiểu Quyển chạy ào tới, "Nào, uống chút nước đã."
Chu Phàm cảm giác có nước rót vào miệng, bất thình lình khiến hắn ho sặc sụa.

