Xong xuôi hết, ngồi không cũng buồn chán, hắn lấy ra cuốn “Sơn Hải Đề Đăng” trong hành lý ra xem.
Xem được một lúc, không biết thấy cái gì kích động, đột nhiên hắn bật dậy, miệng lẩm bẩm: “Nguyện cùng quân hội liệp thiên biên... Thì ra phải nói như vậy mới khí phái, nguyện cùng quân hội liệp thiên biên...”
Đi qua đi lại trong phòng vài lần, rồi lại đứng trước gương, tự nói với khuôn mặt trắng bệch của mình trong gương: “Nguyện cùng quân hội liệp một nơi nào đó, dám không?”

