Sư Xuân nghẹn lời, rồi cũng lập tức hiểu ra. Nghĩ kỹ lại, quả đúng là như thế, bèn hỏi tiếp: “Tài vật thu được thế nào?”
Đồng Minh Sơn thở dài: “Người thì nhiều thật, nhưng kẻ có của lại chẳng bao nhiêu.”
Phượng Trì giải thích: “Sự hung hiểm của Cực Uyên ai cũng rõ. Những kẻ bị các thế lực phái xuống dò đường, nói khó nghe một chút, vốn chẳng phải nhân vật quan trọng gì, hơn nữa phần lớn lại là người từng ngồi tù, thật sự không có mấy ai giàu có. Dù vậy cũng không đến nỗi nào, cái hơn là ở số lượng. Càn Khôn Túi cũng thu được một ít, ngoài ra còn có vài món đan dược linh tinh. Gộp chung lại, cũng đáng giá không ít tiền.”
Sư Xuân sa sầm mặt, cảm thấy lần này giúp Ma đạo làm việc quả là lỗ nặng, để bọn chúng không công nhặt được món hời.

