Đầu óc hắn còn chưa kịp xoay chuyển, Sư Xuân đã ngồi xổm xuống trước mặt, đưa tới trước mặt hắn một phần tư quả can: “Tửu ca, đồ tốt chữa thương đấy, mau dùng thử xem.”
Lý Hồng Tửu nhận lấy, đưa lên ngửi thử. Mùi thanh hương ấy khá dễ chịu, hắn nghi hoặc hỏi: “Đây là thứ gì?”
Đạo lý thất phu vô tội, hoài bích có tội, Sư Xuân đương nhiên hiểu rõ. Thứ tốt thế này, hắn chắc chắn không thể nói thật với ai cũng được.

