Trong cục diện hỗn loạn như vậy, Thiên Đình chiến đội tuy có Đông Quách Thọ tọa trấn, nhưng tổn thất nhân mã vẫn là nặng nề nhất. Cũng không còn cách nào khác, bốn phe đều đồng loạt nhắm vào một mình ngươi, dưới kiểu ám chiến như thế, nếu Thiên Đình chiến đội không tổn thất lớn nhất thì còn có thể là ai?
Điều này cũng khiến Thiên Đình chỉ huy sứ Man Hỉ có phần sốt ruột. Trong lời nói đã thấp thoáng ý muốn dùng đến Sư Xuân, đúng là bệnh cấp đành vái tứ phương, muốn xem hắn có thể tìm ra lối đi khác hay không. Kết quả vừa mở miệng đã bị Mộc Lan Kim thẳng thừng bác bỏ.
Thực lực của La Tước và những người kia đã bày ra rõ ràng, Mộc Lan Kim không muốn để đám người Sư Xuân dễ dàng mạo hiểm nữa, nhưng cũng không hoàn toàn chỉ vì nữ nhi của mình. Mấu chốt là, có dùng đến bọn họ thì cũng chưa chắc xoay chuyển được cục diện. Nếu thật sự hữu dụng, đến nước này nàng cũng sẽ không ngăn cản. Hiện tại Man Hỉ chỉ có thể cắn răng chống đỡ, cố kéo dài đến ngày toàn bộ bách phu trưởng lệnh bài của ngũ đại chiến đội đều được thức tỉnh. Mà ngày đó, cũng chính là lúc đại quyết chiến chân chính bắt đầu!

