Ở phía bên kia, Lan Xạ thấy tin hồi đáp, cũng tin chắc Man Hỉ không dám giả mạo Mộc Lan Kim, lập tức bịa lời báo lại: “Có việc cần bẩm báo lệnh chủ. Trước đó, một toán nhân mã nhỏ của Bắc Cù đi ngang qua hoang vu yên chướng chi địa, chợt nghe tiếng giao chiến nên vội chạy tới xem, phát hiện Hàn Bảo đã ngã xuống. May trong rủi là tên hung thủ bịt mặt kia kiêng dè sư đệ ta là Sùng Tinh, lệnh ái đã được sư đệ ta kịp thời cứu đi, trước mắt vẫn bình an vô sự.”
Đọc được tin này, Mộc Lan Kim mới thở phào một hơi thật mạnh, song trong lòng vẫn còn sợ hãi khôn nguôi. Chỉ có thể nói, lần này nữ nhi của nàng quả thật mạng lớn.
Man Hỉ đứng bên cạnh nhìn mà khóe miệng khẽ giật, thầm nghĩ Lan Xạ đúng là gặp vận cứt chó, vậy mà lại khiến Toàn Cơ Lệnh chủ thiếu hắn một món ân tình trời biển. Chỉ riêng lần này thôi, đã vượt xa công sức hắn ngày ngày kề cận vị lệnh chủ kia.
Mà dù Toàn Cơ Lệnh chủ có cao cao tại thượng đến đâu, lúc này cũng chỉ có thể thành thành thật thật hồi âm cảm tạ: “Đa tạ quý phái đã kịp thời ra tay cứu giúp. Có biết hung thủ là kẻ nào không?”Kết hợp với chuyện lần trước, hắn đã bắt đầu nghi ngờ đến Ma đạo.

