Bên ngoài Khốn Tiên trận có chừng ba trăm người, chia ra trấn giữ ở bảy hướng, bao bọc bảo vệ trận pháp. Nói cho đúng, mỗi hướng đều có vài chục người hộ vệ cho một đệ tử Càn Khôn tông cầm lệnh tiễn. Đúng như những kẻ biết chuyện từng nói, loại trận pháp được bày ra tạm thời thế này có khuyết điểm khá lớn, rất dễ bị ngoại lực quấy nhiễu, bởi vậy những người tham gia bố trận đều có không ít người đi theo hộ vệ.
Mà Càn Khôn tông cũng xem như một trong những đại phái phái ra khá nhiều đệ tử, nguyên nhân là bởi khi bày một số trận pháp, hiệu suất nhân thủ là điều bắt buộc.
Đương nhiên, trước khi Càn Khôn tông phái đệ tử tham chiến, bọn họ đã ngầm nói trước với Nam Thiệm chỉ huy sứ Minh Triều Phong, lấy phụ trợ làm chủ, còn những việc như xung phong hãm trận, chém giết đẫm máu thì cố tránh đi. Vì thế, bình thường Minh Triều Phong cũng không điều đệ tử Càn Khôn tông đi mạo hiểm, luôn cố gắng dùng đúng người đúng việc. Lần này sở dĩ điều động đệ tử Càn Khôn tông chủ động xuất kích, thật sự cũng là vì tình thế bức bách, quanh đây quả thực không tìm ra ai thích hợp hơn bọn họ. Hắn cấp thiết cần bọn họ chặn lại một phen, để tranh thủ thời gian cho nhân vật chủ chốt phía sau kịp ra tay.

