Sư Xuân biết Ngô Cân Lưỡng đã nhòm ngó tọa kỵ của hắn từ lâu, nói là đi chạy chân chỉ là giả, muốn nhân cơ hội nghịch cho đã mới là thật.
Suy đi tính lại mấy lần, hắn vẫn quyết định tuân theo ý của Man Hỉ, bèn phất tay thả Kỳ Lân A Tam ra.
A Tam vừa hiện thân, hai mắt Ngô Cân Lưỡng lập tức sáng rực, vội xáp tới đưa tay vuốt ve, còn chủ động tỏ vẻ thân thiết: “A Tam.”

