Nhưng khi nàng ngăn cản thì đã muộn, Quán Anh Kiệt đã như tên rời cung, không thể dừng lại.
Nàng gần như trơ mắt nhìn sư đệ xông vào làn sương trắng.
Quán Anh Kiệt không thể khoanh tay đứng nhìn nàng bị tập kích, nàng sao có thể ngồi yên nhìn sư đệ vì mình mà gặp nguy hiểm? Hít sâu một hơi, bất chấp ngũ tạng lục phủ chưa hoàn toàn bình phục, thân hình nhoáng lên, cũng hướng về đám sương trắng kia mà lao tới.

