Cuối cùng, Sư Xuân, Ngô Cân Lưỡng và Tượng Lam Nhi tuân theo sự dặn dò, trở về Vô Kháng Sơn.
Khi bọn họ tới chân núi, đúng lúc trời chiều ráng đỏ rực rỡ, cổng sơn môn bị phá hủy, lộ ra vẻ thê lương.
Còn vận rủi của ba người bọn họ lại chẳng được tốt đẹp như ánh ráng chiều kia, có thể tưởng tượng được, bọn họ bị đám đệ tử Vô Kháng Sơn đang phẫn nộ áp giải lên núi, nào là túm áo, nào là giật tóc, chật vật không kể xiết.

