Mấy lời bông đùa của Trương Dịch chọc cho Lục Khả Nhiên và Dương Hân Hân đều bật cười.
Nhưng cả hai cũng hiểu, hắn không phải nói cho vui, mà thật sự đang nghiêm túc cân nhắc tính khả thi của kế hoạch chạy trốn.
"Nhà họ Trương bọn anh vốn có truyền thống rồi. Năm xưa trước một trận đại diệt vong của văn minh, tổ tiên anh là Trương Bắc Hải đã anh dũng bỏ chạy, giữ lại hạt giống cho văn minh nhân loại! Là hậu bối nhà họ Trương, anh đương nhiên phải noi theo tiền bối."
Lục Khả Nhiên lập tức sửa lại: "Anh ơi, người ta là Chương Bắc Hải, chữ Chương đó đâu có dính dáng gì tới họ Trương của anh!"Trương Dịch thở dài: "Thôi, mấy chuyện đó không quan trọng. Dù sao nghe cũng na ná nhau, anh cứ xem như người một nhà là được. Cho anh ké tí nhé!"

