Hắn lúc nào cũng là bộ dạng đó, cằm hơi nhếch lên, trên mặt mang nụ cười điềm nhiên, như thể chẳng coi thứ gì ra gì, bởi vì trong mắt hắn, chỉ có mình hắn là ở trên cao.
Nhưng mỗi lần đối diện với Trương Dịch, khả năng giữ bình tĩnh của hắn lại kém đi đôi chút. Trận chiến lần trước bị Trương Dịch ép cho thua, đến giờ hắn vẫn chưa thể nuốt trôi.
Trương Dịch chỉ cười nhạt, lúc này cũng lười đôi co với đối phương.
Dần dần, người trong đội của Trương Dịch cũng lần lượt xuất hiện.

