Ngay lúc Trương Dịch đang mải suy nghĩ về Thời Gian Tĩnh Chỉ, Tinh Linh đã thu trường kiếm vào vỏ.
Hắn đưa tay ra sau lưng, một luồng sáng màu xanh lục chợt lóe lên. Tinh Linh thế mà lại rút ra một cây trường cung khổng lồ màu xanh ngọc bích.
Toàn thân cây trường cung được bện từ những cành cây xanh biếc, trên đó còn mọc chi chít hoa lá. Trông nó chẳng giống vũ khí giết người chút nào, ngược lại giống hệt một món đồ trang trí tao nhã.
Tinh Linh nhắm thẳng vào Trương Dịch, dang rộng đôi tay thon dài kéo căng cây trường cung tuyệt đẹp. Không khí lập tức phát ra tiếng rít chói tai, tựa như có thứ gì đó đang cắt vụn kim loại, lại giống hệt tiếng chim ưng xé gió lao vút qua bầu trời.

