"Nam Vực đã bấp bênh nguy hiểm, đối mặt với sự sống còn, ta thân là Vực Chủ còn không tự mình ra tay, chẳng lẽ phải chờ Đông Vực giết hại đệ tử vực ta gần như không còn sao?!"
"Đông Vực khinh người quá đáng như thế, các ngươi chỉ lo truy cứu hành động tự vệ của Nam Vực khi đã đến bước đường cùng, chẳng lẽ ngay cả tông môn cũng cảm thấy Nam Vực nên bị diệt?!"
Trong thủy tạ, đôi mắt Mạc Chấn Y đỏ hồng, tròng mắt cũng sắp nứt ra, hoàn toàn là dáng vẻ đã phải chịu oan ức và phẫn uất lớn như trời oan, khàn giọng quát, "Vạn năm qua Nam Vực ta vẫn luôn cẩn trọng, từng lập công vì tông môn, từng chảy máu vì tông môn, từng đầu rơi máu chảy vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần vì tông môn, thậm chí còn thân tử đạo tiêu hồn phi phách tán!"

