Càn khôn mênh mông, một bóng dáng uyển chuyển đạp không mà đứng, hai con ngươi nàng thuần trắng, khí tức rộng lớn như vực sâu như núi, tóc dài phiêu tán như màn, dung nhan mềm mại, phong thái đáng yêu.
Chính là Mạc Lễ Lan!
Ẩm ầm....
Bỗng nhiên, lôi đình kinh khủng nổ vang trời cao, ánh tím xanh sáng tắt trong thiên địa, vô số phích lịch như lưỡi đao to lớn gào thét rơi xuống từ bầu trời, điện quang cao ngất lạnh thấu xương, bao phủ vạn vật. Tiếng động đinh tai nhức óc nhét đầy khắp nơi, gió mạnh vù vù khiến cát bay đá chạy, uy áp cuồn cuộn ầm vang trút xuống, huy hoàng to lớn như hồng thủy diệt thế, gầm thét thôn phệ toàn bộ phương thế giới này. Trong giây lát ánh sáng tán đi, Mạc Lễ Lan xòe bàn tay ra nắm lấy lòng bàn tay Bùi Lăng, quanh người Bùi Lăng lập tức hiện ra đường vân màu đỏ sậm khó mà tính toán, chợt Mạc Lễ Lan hóa thành một đoàn bóng tối thuần túy nhanh chóng hòa vào trong cơ thể Bùi Lăng.

