Thời gian dần trôi qua, cảnh tượng xung quanh Kiến Mộc nhòe đi, từng bóng dáng người đi theo cũng lặng yên biến mất không thấy gì nữa.
Trên đường đi mênh mông chỉ còn lại một mình Bùi Lăng.
Có khí tức của thời gian, nhịp đập của thời gian lặng yên tới.
Từng hình ảnh quen thuộc hiện ra trước mặt Bùi Lăng...

