"Nhưng không biết Lý Bình trưởng lão bị làm sao, hôm qua có người thấy lão nhân gia đi đường khập khiễng, mắt phải còn đeo bịt mắt, hình như bị thương không nhẹ..."
Bùi Lăng nghe hắn ta nói không ngừng, lắc đầu, chậm rãi nói: "Tộc huynh, cầu đạo tu chân, cuối cùng vẫn phải để ý tu vi của bản thân, đừng phân tâm để ý những việc bên ngoài thì tốt hơn."
Nói xong lại lấy ra vài bình đan dược, đẩy đến trước mặt Bùi Hồng Niên, "Lần này đi Lộc Tuyền thành đường xá xa xôi, cũng tốn một khoảng thời gian, ngươi và ta đừng lãng phí thời gian trên đường, tu luyện thật tốt đi."
Sau đó nhắm mắt suy nghĩ việc Thiên Đạo Trúc Cơ, không nói nhiều lời nữa.

