“Không phải ta không muốn rời đi, mà là trước khi các ngươi tiến đến ta đã thử rồi.” Bùi Lăng nhìn hắn ta, giọng điệu bình thản nói, “Đạo quán này chỉ có thể tiến vào chứ không thể ra, bây giờ chúng ta đã bị nhốt ở nơi này.”
Nữ tu Kết Đan vẫn không mở miệng đột nhiên lấy ra một con rối lớn khoảng ngón tay cái từ trong tay áo.
Thoạt nhìn con rối kia như là tác phẩm của người vừa học may vá, làm cực kỳ ẩu, chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra hình người.
Nữ tu cầm con rối khẽ tụng niệm vài câu, con rối kia phát ra một tràng tiếng cười lạnh lùng, chợt tránh thoát khỏi tay của nàng, nhảy xuống mặt đất, lảo đảo nghiêng ngả chạy ra ngoài.

