Trong một hang núi hẻo lánh chẳng biết nằm ở xó xỉnh nào, Dạ Kiêu và Hắc Sát mình đầy máu me nhìn tin tức về Nguyệt Ảnh giáo trên Hạo Thiên Kính, nhất thời chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, câm lặng không nói...
Dạ Kiêu thầm nghĩ, chuyện này nói ra e rằng chẳng ai tin nổi... Bọn hắn nhận lệnh tông môn đi ám sát... Ai ngờ còn chưa kịp đắc thủ thì tông môn đã bị diệt...
Vậy nên bây giờ vấn đề đến rồi... Rốt cuộc bọn hắn nên tiếp tục ám sát, hay thôi không ám sát nữa...
Đúng lúc Dạ Kiêu còn đang ngẩn người, Hắc Sát đã lên tiếng trước: “Dạ Kiêu, chuyện đã tới nước này, ngươi nói thật đi, trước khi tới đây, giáo chủ có phải đã dặn ngươi sau khi xong việc thì tiện tay giết luôn ta không?”

