“Thế nhưng, dù ngươi biết được nguyên lý của ta thì có thể làm gì? Muốn trách chỉ có thể trách tên đồng đội ngu xuẩn đã chết này của các ngươi thôi. Trên thực tế, hắn đã sớm vào phạm vi năng lực của ta. Chỉ cần ngủ say trong phạm vi năng lực của ta, ta sẽ có thể nhìn trộm kí ức của loài người. Cũng có thể nói, ta đã sớm biết tình báo nội bộ của các ngươi.”
“Ta biết được sự tồn tại của các ngươi ở trong cảnh mơ, tất nhiên cũng có thể khóa chặt các ngươi, kéo các ngươi vào đây để tra tấn. Các ngươi có phải rất tuyệt vọng hay không? Thậm chí, dù cho Vương ca có thể dự báo tương lai của các ngươi xuất hiện ở thế giới này cũng vẫn chỉ có thể trở thành con mồi của ta. Bởi vì ta biết năng lực của hắn, chỉ cần ta không bại lộ từ ban đầu, một khi các ngươi tiến vào giấc ngủ, ta có thể dễ dàng giết chết hắn.”
“Xin lỗi, ta căn bản không hề thấy tuyệt vọng.”
Trương Tuấn bình tĩnh nói.

