‘Nhưng, kiếm ý đại viên mãn quá ảo diệu, ngươi không thể lĩnh ngộ một cách dễ dàng. Năm thứ hai trăm, ngươi vẫn chưa thể lĩnh ngộ được.’
‘Năm thứ hai trăm năm mươi, ngươi quan sát ánh hoàng hôn khi mặt trời lặn, ngộ ra được điều gì, tiến vào trạng thái ngộ kiếm kỳ diệu, thành công lĩnh ngộ được ý cảnh Lạc Nhật, hòa nó vào trong kiếm ý, hình thành kiếm ý có thuộc tính trong truyền thuyết - kiếm ý Lạc Nhật, sức mạnh tăng vọt.’
‘Nhưng, ngươi cũng không bận tâm, tiếp tục ngộ kiếm. Năm thứ bốn trăm, ngươi vẫn chưa vượt qua bước đó, lĩnh ngộ ra kiếm ý đại viên mãn.’
‘Năm thứ bốn trăm bảy mươi tư, ngươi sắp tọa hóa, vẫn chăm chú ngộ kiếm. Cho dù sắp tọa hóa, cần tới bước đoạt xác sống lại, ngươi cũng không làm như vậy. Bởi vì ngươi đã lĩnh ngộ tới thời khắc quan trọng, không muốn gián đoạn những cảm ngộ này.’

