Vương Bình có thể trao cơ hội cho người mới một đến hai lần, cho bọn họ hưởng thụ tài nguyên, giúp bọn họ nhanh chóng trở nên mạnh mẽ nhưng tuyệt đối sẽ không bồi dưỡng những con sâu gạo.
“Ta, ta biết rồi.” Lâm Thu Thu hơi ngượng ngùng nói, còn Triệu Tư Hàm càng xấu hổ mà gật đầu.
Quả thực là như vậy, sau khi xuyên không nàng đã được nhận nuôi nên cũng chưa từng thử phát triển bàn tay vàng của chính mình, cũng không có ý định trở nên mạnh hơn mà vẫn chỉ luôn chơi đùa, cường hóa bản thân, vui chơi mỗi ngày.
Nói thật, nếu như quái vật vùng đất Thâm Uyên không đột nhiên xuất hiện, tạo ra một nhiệm vụ đoàn thể thì Triệu Tư Hàm tự cảm thấy rằng bản thân nàng vẫn sẽ tiếp tục sống nhàn nhã như vậy.

