‘Mười lăm năm trôi qua, tu vi của ngươi lên tới Huyền Đan cảnh tầng sáu. Diệp Thần trở thành Thánh tử thứ bảy của Thiên Kiếm thánh địa, Băng Ngưng Nguyệt bất ngờ ngã xuống như trong trí nhớ của ngươi.’
‘Trong lòng ngươi cảm thấy vô cùng nặng nề. Dù sao thì Băng Ngưng Nguyệt đã không còn là người xa lạ nhưng quen thuộc trong trí nhớ của ngươi nữa mà đã trở thành bạn bè. Bạn chết, tất nhiên ngươi sẽ đau lòng. Cùng lúc đó, ngươi cũng thắc mắc tại sao người như Băng Ngưng Nguyệt lại đột nhiên ngã xuống như vậy.’
‘Nhưng ngươi chỉ có thể thở dài trong lòng, tiếp tục chăm chỉ tu hành. Thiên Kiếm thánh địa và Băng cung cũng không thể bảo vệ Băng Ngưng Nguyệt, ngươi nghĩ nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng gì.’

