Logo
Chương 113: Chương 113

Tôn Thắng ra khỏi Dục hắn Đường, chạy dọc theo con phố dài.

Trong không khí còn thoang thoảng mùi phấn son.

Tôn Thắng chậm bước, nhìn sang Di Hồng Viện bên cạnh thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười đùa, âm thầm nuốt nước miếng.

Tiếng cười của những nữ nhân đó như chuông, như bông, chỉ cần nghe thôi cũng khiến lòng Tôn Thắng mềm nhũn, chân bủn rủn.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng