Chạy dọc theo con phố lát đá xanh, Tôn Thắng chợt liếc mắt, thấy trong tiệm bánh điểm tâm cách đó không xa có bốn nữ tử, xung quanh bọn họ có hơn mười đứa trẻ.
Tôn Thắng trong lòng khẽ động, chạy tới.
"Tiểu Liên tỷ!", Trên khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú của Tôn Thắng nở nụ cười.
Tiểu Liên mặc huyền bào thêu hoa văn mây nước, nghe thấy tiếng gọi liền quay đầu lại. Trên mặt Tiểu Liên đeo khăn che mặt, nhưng từ đôi mắt và lông mày lộ ra vẫn thấy được vẻ đẹp động lòng người. Hai năm qua, nàng cũng cao thêm một chút, dáng người mềm mại như liễu rủ. Ánh mắt linh động ngày nào giờ đã trở nên bình thản lạnh nhạt.

