Logo
Chương 158: Chương 158

Nhưng sống cũng không đơn giản như nói bằng miệng.

Khi ta vừa tròn mười hai tuổi đã chạy đến bến tàu để giúp người ta khuân vác hàng hóa, nhưng các thuyền viên chê ta còn quá nhỏ, không chịu nhận ta, bảo ta từ đâu đến thì về đó đi

Lúc đó ta đã đói hai ngày rồi, đói đến mức gần như không thể đi được.

Ngay khi ta nghĩ mình sắp chết thì một người trung niên có hình xăm sóng biển trên người bước tới, nhấc ta lên khỏi tấm ván gỗ ướt ở bến tàu rồi bảo người ta cho ta ăn.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng