“Vực ngoại thiên ma?”
Trần Diệp khẽ nhíu mày, lặp lại một lần.
Ông nhìn Tả Minh Thiền bằng ánh mắt sắc lạnh: “Đó là thứ gì? Nói rõ cho ta nghe.”
Dường như câu hỏi ấy đã khơi lên trong lòng Tả Minh Thiền đoạn ký ức đau đớn nhất, cũng là thứ gã không muốn chạm tới nhất.

