Logo
Chương 242: Chương 242

Nghe thấy tiếng gọi, Tiểu Liên run lên, thân mình bay lên như chim nhạn rồi đáp xuống chiếc xe tù thứ hai.

Bên trong lồng gỗ này giam ba người, một bà lão tóc bạc trắng, mặt mày hốc hác đôi mắt đẫm lệ đang nhìn Tiểu Liên. Thấy Tiểu Liên đến, bà liền run rẩy đưa tay ra:

"Con. . . hai năm qua con sống có tốt không?"

Giọng bà lão run run, nước mắt lăn dài trên má.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng