“Tiểu, tiểu sư muội, sao lại nói vậy, ta làm sao không cần ngươi được?”
Hoàng An Trạch thấy tiểu sư muội khóc, vội vàng đến trước mặt nàng an ủi.
“Ngươi, lâu như vậy ngươi không tới tìm ta, còn lén lút thành thân, ngươi, ngươi không phải là không cần ta thì là gì!”
Tô Tiểu Xảo nói đến đây, cảm xúc càng kích động, nước mắt như hạt đậu lớn lăn dài trên má. Lạc Nhu Vân nghe tin Hoàng An Trạch đã thành thân, càng khinh thường nhìn Hoàng An Trạch, thầm nghĩ ngay từ đầu lẽ ra không nên cứu hắn.

