“Trước kia mẫu thân từng nắm giữ Vĩnh Hằng thần lô, theo lý thì phải biết tất cả mọi việc mới đúng chứ…” Ly Dương nhíu mày như bao người khác, theo bản năng nắm lấy một khối ngọc bội mượt mà có chút cổ xưa.
“Hửm?”
Lạc Tương Quân cách đó không xa bỗng dưng cảm giác được cái gì đó, ánh mắt nàng rơi vào khối ngọc bội của Ly Dương.
“Tương Quân, sao vậy?”

