Logo
Chương 1286: Đừng Có Đứng Thẫn Thờ Ở Đó Nữa, Mau Bắn Đi!

Trong thư phòng, Mục Lương ngồi ở trên long ỷ, thuận tay ôm Nguyệt Thấm Lan vào lòng. Gương mặt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lan ửng đỏ, nhưng cô vẫn cố gắng nói đến chính sự:

- Mục Lương, ngươi biết chuyện của thành Bắc Hải rồi chứ?

- Ừ, nói cho ta nghe cái nhìn của ngươi đi.

Mục Lương rũ mắt nhìn mái tóc dài màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan, ngửi được một hương thơm nhàn nhạt.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng