La Na nhìn Mục Lương, trong lòng kinh ngạc vô cùng, giống như trước mặt cô không phải là người, mà là một mặt hồ yên tĩnh. - Không hổ là thành chủ đại nhân!
Cô thầm thán phục, nhưng lại cảm thấy đây là chuyện đương nhiên, dù sao thì người tuổi trẻ trước mắt chính là thành chủ thành Huyền Vũ.
- Sau đó thì sao?
Mục Lương quay đầu lại hỏi.

