Thời gian đã tới sau nửa đêm. Cô gái tóc ngắn đã bắt đầu ngủ gà ngủ gật. - Ngủ một giấc thật ngon.
Mục Lương nhẹ nhàng vung tay lên, phấn hoa sương mê rơi trên người Ly Nguyệt. Cô cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng, không khống chế được, chìm vào giấc ngủ.
Đợi nàng khi tỉnh lại, mặt trời đã sớm lên cao.
- Mục Lương?

