Văn Hạc trên khuôn mặt mộc mạc mang theo một nụ cười thành khẩn: “Cũng nên đi cùng các tiểu thư thế gia uống trà, xin đừng lãng phí khuôn mặt mà ngài có được từ cha mẹ và Mộ Dung thế gia.”
Khóe miệng Lý Quan Nhất giật giật: “Hả???”
“Tiên sinh nói gì, ta không hiểu lắm.”
Văn Hạc nói ngắn gọn: “Mỹ nhân kế.”

