- Đợi một chút!
Không đợi Triều Bằng Phi đưa ra hồi đáp, Vân Mộng Chân đã giành trước một bước mở miệng nói.
- Cám ơn ý tốt của ngươi, nhưng ta... Không thể đi.
Trong mắt Vân Mộng Chân lộ ra một tia bình tĩnh, nhưng vẫn trả lời chắc như đinh đóng cột.

