Logo
Chương 350: Không siêu phàm thì chỉ là bụi bặm (2)

Vương Huyên nói: "Nó bị thương, nằm ở trong rừng, Thanh Hạm giúp nó cầm máu, xử lý vết thương. Sau đó nó cứ lẽo đẽo theo bọn tôi không rời."

Mã Đại Tông Sư nghe thế thì thở phì phì, quay đầu trừng mắt với Vương Huyên, nếu ai đọc được suy nghĩ của nó, chắc chắn sẽ nghe thấy nó khinh bỉ và tức giận “giờ tao bỏ đi được chắc”? !

Vương Huyên thấy nó vậy cũng kệ, giả vờ không nhìn thấy.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng