Giờ phút này, cha của Hạ Bình Hạ Xuyên Lưu và mẹ của hắn Hoàng Lan Hân chờ ở trong phòng khách biệt thự.
Bất quá Hạ Xuyên Lưu và Hoàng Lan Hân lại ăn mặc giống như nhà giàu mới nổi, trên tay mang theo vòng tay ngọc lục bảo, ngón tay mang theo năm sáu chiếc nhẫn kim cương đá quý, cổ đeo Dây chuyền vàng thô to, ăn mặc một thân áo choàng lóng lánh kim quang, quả thật là sáng mù mắt cờ hó của người chung quanh.
Nếu như không phải hàm răng không có vấn đề, đoán chừng đều hận không thể khảm mấy mấy cây răng vàng.
"Hoàng Khu Trưởng, khách khí, ngươi thật đúng là quá khách khí, cũng đã đến rồi, mang lễ vật tới làm gì a." Hạ Xuyên Lưu đơn giản cười đến chỉ nhìn thấy răng không thấy con mắt, giống như Di Lặc Phật vậy.

