“Tha ta đi, đừng có giết ta, chỉ cần ngươi nguyện ý buông tha ta, ta lập tức thề, sau này tất nhiên sẽ nhượng bộ lui binh, tuyệt đối sẽ không lại đối phó ngươi.” Nhìn thấy hung uy của Hạ Bình như vậy, giết Kim Đan như giết gà, không ít thiên kiêu bị dọa đến trên người không còn một chút xíu dũng khí nào, nhanh chóng cầu xin tha thứ, hy vọng có thể giữ được mạng sống.
“Nhượng bộ lui binh hay sao? Ta không cần, các ngươi vẫn phải chết đi tương đối ổn, như vậy dù cho muốn đối phó ta, cũng không có biện pháp gì. Mà lời thề của các ngươi so với đánh rắm cũng không khác gì nhau, ai có thể tin tưởng.”
Hạ Bình không nương tình chút nào, như là hổ vào bầy dê.

