“Giết ngươi thì giết ngươi, chẳng lẽ còn phải mời ngươi ăn cơm hay sao? Đồ phế vật!”
Hạ Bình nhàn nhạt nhìn Ngân Nguyệt Lang, hư không chưởng, năng lượng của Địa Ngục chi mâu ở trong cơ thể Ngân Nguyệt Lang lập tức bạo tạc nổ tung, ầm một tiếng, thân thể cao lớn của nó đã bị nổ chia năm xẻ bảy.
Vèo một tiếng, bàn tay lớn của hắn huơ tới một trảo, ý niệm tinh thần khẽ động, Địa Ngục chi mâu ở xa xa lập tức cũng đã quay về tay phải của hắn.
Vốn hắn cũng lười cải lý với bọn yêu quái này, nhưng mà chúng ưa thích tìm đường chết, vừa thấy mặt lập tức kêu đánh kêu giết, muốn giết đến toàn bộ nhân loại bọn hắn không còn một mảnh, mâu thuẫn không cách nào điều hòa.

