“Khỉ… học được ngôn ngữ của loài người.” Nhân Xà chậm rãi lẩm bẩm.
“Không sai.” Trần Tuấn Nam nói, “Làm như vậy có lẽ sẽ phải tốn rất nhiều thời gian, nhưng cho dù là sáu mươi năm hay bảy mươi năm, ít nhất vẫn có thể nhìn thấy điểm cuối.”
“Điều đó chứng tỏ khỉ phải tự coi mình là con người.” Nhân Xà nói, “Đây là một vấn đề cần phải giải quyết từ trong tiềm thức.”
“Biết đâu nó đã vượt qua được bước này rồi thì sao?” Trần Tuấn Nam đáp.

