Sau một vòng lăn lộn, toàn thân Trần Tuấn Nam đau đớn khôn tả, trong lòng thầm chửi rủa Kiều Gia Kính và Trương Sơn đến cả vạn lần.
“Hai tên các ngươi đánh nhau thì cứ đánh, cớ sao ra tay nặng thế chứ... Mẹ kiếp...”
Sở Thiên Thu bước tới thêm một bước, nhận ra trạng thái của Trần Tuấn Nam còn tệ hơn ban nãy. Tuy y không thể xông thẳng vào phòng để kết liễu hắn, nhưng sợi xích sắt ném ra thì hắn tuyệt đối chẳng thể nào né nổi nữa.
“Khụ khụ...”

