Khi Hắc Dương lê cơ thể mệt mỏi đến lối ra, hắn mới phát hiện nơi này từ lâu đã loạn thành một mớ.
Máu me vương vãi khắp nơi, tiếng kêu gào thảm thiết vang lên không dứt. Một người lợn lấy thân mình chắn trước cửa, còn một Địa cấp khác đang điên cuồng tấn công sau lưng hắn.
Người lợn kia toàn thân run rẩy, đến ánh mắt cũng đã bắt đầu tan rã, vậy mà từ đầu đến cuối vẫn không thể phản kháng. Hắn bấu chặt khung cửa bằng cả hai tay, lấy lưng đối diện với Địa Hầu, ánh mắt lộ ra sau lớp mặt nạ đau đớn vô cùng.
Hắc Dương mất chừng ba giây để phán đoán cục diện trước mắt.

