Kiều Gia Kính, Trương Sơn và Sở Thiên Thu vừa tới đầu xe, liền phát hiện hành lang hai bên còn kéo dài thành hai lối đi nữa, nhưng lúc này mọi thứ đã loạn thành một mớ.
Từ phía bên phải, đối diện các gian phòng, tiếng đánh nhau vang lên không dứt, dường như trong mỗi căn phòng đều có người đang giao chiến.
Bên trái thì la liệt thi thể, Sở Thiên Thu chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy lão Lữ ở trong đó.
Hắn bước nhanh tới trước, thấy Đồng di đang ôm lão Lữ vào lòng, khe khẽ ngân một khúc dân ca Thượng Hải. Chỉ tiếc, toàn thân lão Lữ đã không còn chút huyết sắc nào, hiển nhiên chẳng thể nghe thấy nữa.

