"Tri Xuân." Giang Nhược Tuyết vẫn chưa hết lo lắng, nàng nắm lấy tay Yến Tri Xuân, nói: "Trước đây ngươi từng nói bản thân thường xuyên bị 'hoảng thần', rốt cuộc Bạch Dương đã làm gì với ký ức của ngươi?"
"Chuyện này rất khó nói." Yến Tri Xuân đáp, "Ta cũng chỉ có thể phỏng đoán. Dù sao trên đời này đã chẳng còn kẻ nào tên là 'Bạch Dương' nữa, ta không cách nào hỏi hắn nguyên do. Mà cho dù có tìm được, hắn cũng tuyệt đối sẽ không nói thật với ta..."
"Vậy nên ký ức hỗn loạn của ngươi..." Giang Nhược Tuyết ngập ngừng, "Đành phải cam chịu số phận như vậy sao?"
"Ta sẽ tìm ra đáp án..." Yến Tri Xuân kiên định nói, "Huống hồ, ta cảm giác người cùng cảnh ngộ không chỉ có mình ta... Chỉ là không biết những người khác có bị 'hoảng thần' hay không. Ta là người ở gần Bạch Dương nhất, có lẽ chịu ảnh hưởng cũng nặng nề nhất."

