Tâm Ma đại thệ cũng không khó phát, lúc trước sư phụ đã giảng giải yếu quyết, Vương Lục cũng tự mình diễn luyện vài lần, lúc này dễ dàng vận chuyển Nguyên Thần lực cường hãn gấp trăm lần, thành công ngưng kết lời thề. Tuy rằng mang danh là Tâm Ma, nhưng khi phát thệ, Nguyên Thần trong nội phủ không hề dao động, chỉ có một vòng gợn sóng vô hình vô sắc từ chính giữa Ngọc Phủ lan tỏa ra, quét qua vạn vật trong nội phủ, tiếp đó biến mất ở rìa, trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy không có Tâm Ma quấy nhiễu, cũng không xuất hiện dị tượng nào khác... Nhưng Vương Lục biết rõ, sau khi lời thề được lập ra, nếu hắn dám vi phạm, sấm sét vang trời, bách quỷ gào khóc cũng chỉ là chuyện nhỏ chắc chắn hắn sẽ phải chết.
Lời thề hoàn thành, Vương Lục chậm rãi mở mắt, cảm giác vạn vật nằm trong tầm tay khi Nguyên Thần nở rộ vừa rồi đã biến mất, nhưng hiệu quả của lời thề vẫn còn đó, khắc sâu vào nội phủ, nhục thân, Nguyên Thần... khắp mọi nơi. Khi Vương Lục vận động thân thể, xương cốt khắp người phát ra tiếng răng rắc giòn tan, toàn thân hắn đã có sự biến hóa rõ rệt.

