Tả Lăng Tuyền tuy không nhìn rõ hình dáng của Tiểu điểu đoàn tử, nhưng rõ ràng có thể cảm nhận được nó rất tủi thân, cứ xoay xoay cái đầu nhỏ trong cổ áo, không ngừng cọ cọ vào cổ Thang Tĩnh Nhu.
“Chiếp…”
Thang Tĩnh Nhu khôi phục lại chút thần trí, vội vàng cầm Đoàn tử lên, nâng niu trong lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve an ủi, giọng nói cũng rõ ràng hơn:
“Vừa… vừa rồi lửa lớn quá… mọi thứ đều bị thiêu rụi rồi… Hu hu…”

