Sắc mặt Phương Bình rất khó coi, trầm giọng nói: "Tiêu hao nhiều tài nguyên như vậy, tuyệt đỉnh cũng nói ta lãng phí, nói ta không biết tiết kiệm! Quân Võ An và quân đội trực thuộc ba bộ bốn phủ cũng không dùng nhiều bằng 1/10 ta!
Ta đang dùng tiền mua thời gian, mua thời gian cho tất cả mọi người! Tất cả mọi người đều phải quý trọng cơ hội đó, chứ không phải đến tận giờ vẫn còn ngu ngơ hưởng thụ!
Tân sinh mới vào trường có 3 tháng, tài nguyên đầy đủ, 3 tháng không thể tới cấp ba, ta có thể hiểu được. Nhưng trong số các tân sinh, chỉ có 1200 người đạt cấp ba, nói cách khác, còn có hơn 200 vị học viên đại học năm hai trở lên không thể vào cấp ba!"
Phương Bình dừng lại chốc lát, tiếp tục nói: "Bắt đầu từ năm trước, ta không ngừng tạo cơ hội cho mọi người, không ngừng cung cấp tài nguyên, thậm chí còn bị Lưu hiệu trưởng mắng là lãng phí. Học viên năm hai đã vào trường được 15 tháng rồi! Trước là cho mượn tiền, sau là miễn phí cung cấp tất cả, 15 tháng, một bầy võ giả được khen là thiên tài, tiêu hao vô số tài nguyên, không thể đi vào cấp ba!”

