Trương Đào nói vài câu, lại than thở: "Xem số mệnh thôi! Không phải cái gì cũng xảy ra theo ý chúng ta! Với lại, ngươi phái Quân Tinh Lạc tiến vào địa quật Tây Sơn, chờ đợi đại chiến! Để Trương Vệ Vũ đi địa quật Tây Cương, lần này... để Trương Vệ Vũ đổi với mấy vị cấp chín khác, để hắn sống sót đi ra, nhưng phải trọng thương sắp chết, không được đột phá ở địa quật, không, tốt nhất phải khiến bọn họ cảm thấy hắn không còn cơ hội đột phá nữa.
Giống như Khổng Lệnh Viên năm đó vậy, bắt hắn đi bế quan! Đột phá trong lúc bế quan... làm thế sẽ giấu được sự tồn tại của một vị tuyệt đỉnh!"
Lý Chấn đau đầu nói: "Ngươi nói thì đơn giản lắm! Bị thương mà không chết, khiến người ta cảm thấy không còn hi vọng đột phá, nói thì dễ, chỉ cần sơ sẩy một chút... Trương Vệ Vũ sẽ tiêu ngay!"
"Không có kế hoạch hoàn hảo! Nếu như không thể được, vậy thì phải chạy trốn!"

